Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ – Thiền Sư Ajahn Brahm – Phần 1



Chúng sinh mưu cầu hạnh phúc. Đa số nhận thức hạnh phúc là sự toại nguyện về vật chất, danh vọng, lứa đôi… Nhưng rồi thì hạnh phúc này cứ vuột khỏi vòng tay của người đã đạt được nó. Tại sao vậy? Hạnh phúc này được tạo thành từ khổ đau. Nó là sự kết thúc tạm thời của khổ đau. Một người vừa nhận tin mình tốt nghiệp một chuyên môn thì hạnh phúc ngập tràn bởi vì đó là trạng thái tâm lý đang tiếp nhận sự kết thúc một quá trình phấn đấu cực khổ để vượt qua kỳ thi tốt nghiệp này. Hạnh phúc này không kéo dày quá lâu do mục đích lấy bằng tốt nghiệp này là để thực hiện một công việc sắp tới. Cứ như thế, khổ đau rồi đến sự kết thúc khổ đau (hạnh phúc tạm thời) rồi đến khổ đau mới nối tiếp nhau không dứt nếu như chủ nhân của chúng còn tồn tại. Hạnh phúc kể trên là tạm thời. Nó phải kết thúc bởi đòi hỏi mới được hình thành ngay sau đó. Nếu có một hạnh phúc hoàn toàn không có hương vị khổ đau thì còn gì bằng! Phật giáo đề cập đến hạnh phúc hoàn toàn. Con đường đi đến đó cấu tạo từ chất liệu buông xả – buông xả – buông xả đến tận cùng. Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ là một trong những cách trình bày con đường buông xả đến hạnh phúc hoàn toàn.

(Xin xem tiếp Nhập Sơ Thiền.)

Nguồn: https://pcatt.net

Xem thêm bài viết khác: https://pcatt.net/am-nhac/